Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông

Vì công bằng và bình yên cho Biển Đông

Wednesday, Jun 19th

Last update10:19:14 AM GMT

You are here: Tin tức về Biển Đông Hành động từ phía Trung Quốc Dư luận Trung Quốc về Luật biển Việt Nam

Dư luận Trung Quốc về Luật biển Việt Nam

Email In PDF.
Một số bài viết phân tích, bình luận và những ý kiến bày tỏ quan điểm, thái độ liên quan đến vấn đề Quốc hội Việt Nam vừa thông qua “Luật biển Việt Nam” hiện đang lưu hành trên một số mạng như mạng Sina, mạng Tài chính (JRJ.com), mạng Baidu và các mạng địa phương… ở Trung Quốc. Dưới đây là các bài và ý kiến thể hiện như sau:
I- Bài viết của “một thượng tá”, cho rằng tiếp theo sau việc bốn nước Việt Nam, Philíppin, Inđônêxia và Malaixia thành lập cái gọi là cơ chế “chống đánh bắt trộm” để đối phó với các ngư dân Trung Quốc ở Nam Hải (Biển Đông), ngày 21/6 Quốc hội Việt Nam đã thông qua “Luật biển Việt Nam”, đưa các quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) vào trong phạm vi của cái gọi là “chủ quyền” và “quyền quản lý” của Việt Nam. Cùng ngày Chính phủ Trung Quốc đã có phản ứng mạnh mẽ, ngoài việc Bộ Ngoại giao ra tuyên bố công khai một cách hiếm thấy, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao khi trả lời câu hỏi của các phóng viên cũng đã khẳng định chủ quyền của Trung Quốc ở các quần đảo Tây Sa và Nam Sa, đồng thời Thứ trưởng Ngoại giao Trương Chí Quân đã triệu kiến Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Văn Thơ để bày tỏ sự bất bình và phản đối mạnh mẽ trước việc Việt Nam đưa tranh chấp Nam Hải vào làm luật, tái khẳng định chủ quyền của Trung Quốc ở hai quần đảo nói trên.
Bài viết dẫn tờ Sankei Shimbun của Nhật Bản ngày 21/6 có tựa đề “Nhật Bản cần noi theo cách ngoại giao của Việt Nam”, cổ vũ chính phủ học tập phương thức ngoại giao đối với Trung Quốc của Việt Nam, tăng cường liên kết với Mỹ, Nga, Ấn Độ, áp dụng sách lược “vừa cứng vừa mềm” đối với Trung Quốc để thắng điểm trong vấn đề đảo Điếu Ngư. Bài viết cổ vũ rằng “trong vấn đề Nam Hải, Việt Nam luôn áp dụng phương thức ‘ngoại giao nhiều góc độ’ với Trung Quốc, Chính quyền Noda sao lại không học hỏi ‘trí tuệ’ ngoại giao của Việt Nam?”
Thông qua việc báo chí Nhật Bản đề cao trí tuệ của Việt Nam không thua Trung Quốc trong vấn đề Nam Hải, coi đó như một hình mẫu đối với Nhật Bản, bài báo cho rằng Việt Nam đã phát huy vai trò hết sức tai hại trong việc chiếm cứ các bãi đảo và vùng biển của Trung Quốc ở Nam Hải bằng phương pháp vừa cứng vừa mềm, vì thế việc Việt Nam đưa vấn đề chiếm Nam Hải vào làm luật là việc đã hết sức nghiêm trọng, tuyệt đối không thể chờ đợi ngồi nhìn. Trung Quốc chỉ có thể đưa quân đánh, giải quyết triệt để tình hình khủng hoảng ở Nam Hải.
Bộ Ngoại giao nước ta (Trung Quốc) tuy đã phát đi tiếng nói cứng rắn, nhưng đó là việc làm thường ngày không có tác dụng gì, người nước ta và Việt Nam đều đã nghe quen đến nhàm chán, nực cười. Trung Quốc đã luôn tận tình khuyên bảo Việt Nam trở lại đàm phán hòa bình để giải quyết tranh chấp, nhưng chúng ta cũng không được quên rằng Bộ Ngoại giao Việt Nam đã từng tổ chức họp báo, nói sẽ áp dụng mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ toàn vẹn lãnh hải của họ, cho biết tàu hải giám Trung Quốc hoạt động ở Nam Hải là “xâm phạm chủ quyền của Việt Nam”, quân đội Việt Nam lại càng lớn tiếng quyết chiến một trận với Trung Quốc bằng mọi giá.
Theo bài viết này, tranh chấp chủ quyền Nam Hải càng ngày càng phức tạp, Trung Quốc tuy ngày càng cứng rắn hơn trong tranh chấp chủ quyền Nam Hải, Quốc vụ viện cuối cùng đã phê chuẩn cho thành lập thành phố Tam Sa cấp địa khu để quản lý các quần đảo Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa và vùng biển thuộc các quần đảo này, củng cố chủ quyền đối với các quần đảo đó nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề.
Người viết bài này cho rằng trước mắt cần đặt trọng tâm đấu tranh vào nước chiếm nhiều đảo của Trung Quốc nhất, dã tâm lớn nhất. Việt Nam đã làm luật về Nam Hải, giữ thái độ cố chiếm ngang ngược, hô hào có cuộc chiến với Trung Quốc bằng mọi giá, Trung Quốc sao có thể sợ một cuộc chơi của Việt Nam như vậy?
Việt Nam đã kêu gào “một cuộc chơi” với Trung Quốc, lại còn ba hoa “lục quân Việt Nam có thể đánh tới tận Bắc Kinh”, vậy nhân khi Mỹ chưa hoàn thành bố trí quân sự đến Nam Hải, sao chúng ta lại không dứt khoát chiều theo hành động của Việt Nam, đánh một trận nên thân để thu hồi chủ quyền Nam Hải, cũng chỉ có một trận đánh nên thân như vậy mới có thể phá vỡ được cục diện bế tắc ở Nam Hải!
Cùng với tranh chấp Nam Hải mỗi ngày một quyết liệt, ngày càng quốc tế hóa, ai trên thế giới cũng đều biết nước có ảnh hưởng lớn nhất đối với chủ quyền của Trung Quốc, chiếm nhiều đảo nhất, có dã tâm lớn nhất đối với Trung Quốc ở Nam Hải chính là Việt Nam. Tình hình Nam Hải đã cực kỳ nghiêm trọng, đất nước không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ mãi, không thể giấu mình chờ thời phiến diện mãi mà phải tiếp tục chống lại cách xử sự ba phải, “hòa cả làng” tự làm tê liệt mình.
Bài viết cho rằng đánh Việt Nam phá vỡ bế tắc ở Nam Hải là sách lược đấu tranh đúng đắn hiện nay đối với Trung Quốc. Trong hoàn cảnh nguy cơ Nam Hải ngày một quyết liệt, các nước Nam Hải ngày càng coi trời bằng vung, cần phải theo bài học xưa bắt đạo tặc phải truy bắt kẻ cầm đầu, giữ vững cuộc đấu tranh chống xâm chiếm của Việt Nam, phối hợp với lực lượng hùng mạnh hải quân và không quân bằng thái độ cứng rắn và biện pháp mạnh, áp dụng chiến thuật phức hợp để thu phục, bảo vệ, kiên quyết thu hồi chủ quyền.
Phải thông qua tấn công Việt Nam để phá hủy phòng tuyến tâm lý của các nước khác, thu lại hết lãnh thổ, lãnh hải và chủ quyền. Trung Quốc cần phải coi Việt Nam là đối tượng đấu tranh chủ yếu ở Nam Hải, không sợ cái gọi là ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Trung-Việt, không sợ kích động Việt Nam, mà chính là phải đánh mạnh Việt Nam để bắt Ngưu Ma Vương. Trước mắt chúng ta phải cứng rắn lên, phải từ bỏ hoặc gác lại nguyên tắc gọi là “gác lại tranh chấp, cùng khai thác”. Nam Hải khói lửa chiến tranh đã bốn bề, đích xác đã nổi lên rõ “tập đoàn Nam Sa”, những nước xâm chiếm Nam Hải của Trung Quốc chỉ lòe bịp lừa người, dựa vào thế lực cường quốc bên ngoài để dọa Trung Quốc, mở rộng mua bán vũ khí, xây dựng lực lượng không quân hải quân hòng chiếm vĩnh viễn Nam Hải. Tình hình như vậy đã đến lúc nguy hiểm nhất.
Bài viết kết luận trong bối cảnh chung nói trên, Việt Nam là kẻ thù chính đầu tiên đối với chủ quyền Trung Quốc ở Nam Hải, cộng thêm lần làm luật này về Nam Hải, mức độ nghiêm trọng của vấn đề là ở chỗ Trung Quốc đã không còn đường lùi, Việt Nam thông qua lập pháp đã bức Trung Quốc chỉ có thể sử dụng vũ lực để đánh. Biện pháp tốt nhất để Trung Quốc loại bỏ nguy cơ hiện nay là thực hiện chiến thuật “bắt cướp phải bắt đầu đảng trước”, răn đe những tên đạo tặc nhỏ khác, giải quyết triệt để nguy cơ. Chỉ có kiên quyết đánh mạnh Việt Nam thì chủ quyền Nam Hải mới thu về được, mới có được vốn liếng để đàm phán ngoại giao.
II- Bài trên“Diễn đàn cường quốc” ngày 23/6/2012, có tựa đề “Quốc hội Việt Nam tuyên bố thông qua luật biển sẽ buộc Trung Quốc phải sử dụng vũ lực ở Nam Hải?”, nội dung như sau:
Ngày 21/6/2012, Quốc hội Việt Nam thông qua luật biển, đưa các quần đảo Tây Sa, Nam Sa vào trong phạm vi của cái gọi là “chủ quyền” và “quyền quản lý” của Việt Nam . Cùng ngày, Chính phủ Trung Quốc lập tức có phản ứng quyết liệt, cho thấy tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Đến nay, Việt Nam là nước đầu tiên thông qua luật tuyên bố chủ quyền đối với vùng biển tranh chấp ở Nam Hải, ngoài Trung Quốc.
Việt Nam chọn thời điểm như hiện nay để đưa vấn đề chủ quyền vào lập pháp, có thể nói là đã qua quá trình cân nhắc công phu kỹ lưỡng. Vào cuối năm, Trung Quốc sẽ tiến hành hội nghị quan trọng, trước đó tất cả đều sẽ lấy hòa bình và hài hòa làm trọng, trừ phi đứng trước những vấn đề trọng đại liên quan đến sinh tử tồn vong, nếu không sẽ không có quyết định phản ứng quyết liệt đối với tình hình khủng hoảng trong và ngoài nước. Đó là bối cảnh thứ nhất.
Bối cảnh thứ hai để Việt Nam lựa chọn hành động là ý thức chủ quyền ở các nước cạnh Nam Hải tuyên bố chủ quyền đang lên cao, thông qua các biện pháp thực tế để tranh thủ quyền chủ động chiến lược, rõ nhất là Philíppin liên tục có thái độ cứng rắn với Trung Quốc trong vấn đề về đảo Hoàng Nham.
Bối cảnh thứ ba để Việt Nam dám trực diện thách thức, cũng là bối cảnh quan trọng nhất, đó là chiến lược trở lại châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ đã đi vào giai đoạn mang tính thực chất, công khai tuyên bố sẽ bảo vệ các nước đồng minh ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, tạo nên thế áp đảo về mặt dư luận đối với Trung Quốc. Đồng thời tìm kiếm đồng minh trong số các nước xung quanh Trung Quốc, từng bước tạo nên mạng lưới kiềm chế chiến lược đối với Trung Quốc. Trên cơ sở đó, trong một số năm tới đây Mỹ sẽ tăng cường sự hiện diện quân sự ở châu Á-Thái Bình Dương để đảm bảo chắc chắn kiềm chế hành động bành trướng của Trung Quốc khi cần thiết.
Trong 20 năm qua, Trung Quốc đã không nắm được thời cơ lịch sử to lớn, không xây dựng và thực thi chiến lược hữu hiệu trong việc đối phó với vấn đề chủ quyền, dẫn đến chỗ bị Việt Nam chiếm mất cơ hội, mất đi quyền chủ động chiến lược, trong tương lai dù về mặt pháp luật, đạo lý hay về hình ảnh quốc gia, Trung Quốc ắt phải rơi vào cảnh ngày càng bị động.
Ngay từ năm 1982, Trung Quốc đã cho ra đời “Luật lãnh hải và vùng giáp ranh”, quy định chiều rộng của lãnh hải Trung Quốc là 12 hải lý, đường cơ bản của lãnh hải là đường thẳng cơ bản. Vùng tiếp giáp là vùng giáp ranh với lãnh hải phía ngoài lãnh hải, rộng 12 hải lý, trong đó đã phân định ranh giới rõ ràng đối với chủ quyền Nam Hải.
Tuy thế, điều đáng tiếc là, đó là bộ luật theo “chủ nghĩa hòa bình” đích thực, không có bất cứ lời nào trình bày chiến lược, sách lược mà quốc gia cần phải áp dụng khi xảy ra tranh chấp hoặc xung đột chủ quyền lãnh hải, vì thế không thể kiềm chế, thậm chí không thể ngăn chặn nước cạnh Nam Hải tuyên bố chủ quyền đối với khu vực tranh chấp, lại càng không thể ngăn chặn hành động lập pháp của các nước đó trong phạm vi của mỗi nước về khu vực tranh chấp.
Tinh thần nguyên tắc để làm căn cứ khi Trung Quốc xây dựng “Luật lãnh hải và vùng giáp ranh” đã được xác nhận lại trong “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông” được Trung Quốc và ASEAN ký kết năm 2002, xác nhận Trung Quốc và ASEAN ra sức tăng cường quan hệ đối tác láng giềng tin cậy lẫn nhau, cùng bảo vệ hòa bình và ổn định ở khu vực Nam Hải.
Tuyên bố nhấn mạnh thông qua hiệp thương và đàm phán hữu nghị, giải quyết tranh chấp Nam Hải bằng phương thức hòa bình. Trước khi giải quyết tranh chấp, các bên cam kết giữ kiềm chế, không áp dụng hành động làm cho tranh chấp mở rộng và phức tạp hóa, đồng thời dựa theo tinh thần hợp tác và thông cảm tìm kiếm con đường xây dựng sự tin cậy lẫn nhau, bao gồm hợp tác phát triển môi trường biển, cứu hộ cứu nạn, tấn công tội phạm xuyên quốc gia v.v..
Tuyên bố trên vẫn tiếp tục giữ giọng điệu cơ bản về “chủ nghĩa hòa bình” theo cách chủ quan của mình, trong thực thi chính sách cụ thể lại biểu hiện thành chủ nghĩa bình lặng, khi các nước Nam Hải áp dụng hành động khiến tranh chấp mở rộng và phức tạp hóa, Trung Quốc lại thiếu căn cứ và biện pháp cần thiết để ngăn chặn. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu để Philíppin và Việt Nam dám liên tục “vượt ra khỏi đường ray”.
Trong xung đột giữa Trung Quốc và Philíppin ở đảo Hoàng Nham (bãi cạn/Scarborough), và lần này Việt Nam cho ra đời “Luật biển” để xác nhận chủ quyền của họ ở khu vực tranh chấp bằng hình thức pháp luật, trừ phi Trung Quốc áp dụng biện pháp mạnh như chiến tranh cục bộ, bằng không thì bất cứ việc làm nào của Trung Quốc cũng đều không có tác dụng, và cũng vô hiệu. Đó là hậu quả nghiêm trọng do thất sách chiến lược, tự đẩy mình vào cảnh lưỡng nan chỉ được phép chọn một, hoặc là chiến tranh, hoặc là thỏa hiệp chứ không có được lối đi nào ở giữa.
Cách phản đối ngoại giao và thành lập, nâng cấp thành phố Tam Sa của Trung Quốc chẳng thà nói đó là việc làm mang tính tượng trưng, chứ không thể tạo thành đe dọa mang tính thực chất đối với nước hữu quan, cũng không thể ngăn chặn được các nước này từng bước dồn ép gần hơn đến chủ quyền, tranh chấp chủ quyền Nam Hải vì thế sẽ từng bước xấu đi.
Nam Hải với tư cách là nơi hội tụ lợi ích của nước lớn, nếu Trung Quốc có ý đồ quay lưng lại với chủ trương chính sách liên quan đến vấn đề Nam Hải trước đây, thậm chí trái với pháp luật do chính mình định ra để chuyển sang áp dụng phương thức cứng rắn, thậm chí là vũ lực, sẽ khiến Trung Quốc mất đi uy quyền về đạo lý của một nước châu Á, mất đi danh dự của quốc gia, nghiêm trọng hơn nữa là tất yếu dẫn đến sự can thiệp của nước lớn, tạo nên xung đột dữ dội hơn.
Đến lúc đó sẽ còn làm đảo lộn bố cục đã có, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến trình phát triển trong nước, sẽ chỉ rơi vào kết cục thất bại toàn diện. Vì thế đối với Trung Quốc, điều quan trọng nhất là phải điều chỉnh chiến lược trước, hiện nay tuy có muộn nhưng so với trực tiếp chuyển đổi thành chiến tranh một sớm một chiều nào đó cũng đều có lợi hơn nhiều.
Nhận xét (0)
Viết nhận xét
Your Contact Details:
Nhận xét:
:angry::0:confused::cheer:B):evil::silly::dry::lol::kiss::D:pinch:
:(:shock::X:side::):P:unsure::woohoo::huh::whistle:;):S
:!::?::idea::arrow:
Security
Hãy nhập mã xác nhận